尝白酒用糜韵

宋代 洪炎
竹叶榴花久擅场,一尊云液胜椒浆。人惟任达常中圣,药自消忧不作狂。 满泛冰瓷无别色,错斟瓶水有真香。祇应剩酝逡巡酒,始耐仙山日月长。
zhú liú huā jiǔ shàn chǎng   zūn yún shèng jiāo jiāng rén wéi rèn cháng zhōng shèng   yào xiāo yōu zuò kuáng
mǎn fàn bīng bié   cuò zhēn píng shuǐ yǒu zhēn xiāng yīng shèng yùn qūn xún jiǔ   shǐ nài xiān shān yuè zhǎng