长安寓居寄柏侍郎
霜轻两鬓欲相侵,愁绪无端不可寻。秦女红妆空觅伴,
郢郎白雪少知音。长亭古木春先老,太华青烟晚更深。
独向灞陵东北望,一封书寄万重心。
shuāng
霜
qīng
轻
liǎng
两
bìn
鬓
yù
欲
xiāng
相
qīn
侵
,
chóu
愁
xù
绪
wú
无
duān
端
bù
不
kě
可
xún
寻
。
。
qín
秦
nǚ
女
gōng
红
zhuāng
妆
kōng
空
mì
觅
bàn
伴
,
yǐng
郢
láng
郎
bái
白
xuě
雪
shǎo
少
zhī
知
yīn
音
。
。
cháng
长
tíng
亭
gǔ
古
mù
木
chūn
春
xiān
先
lǎo
老
,
tài
太
huá
华
qīng
青
yān
烟
wǎn
晚
gēng
更
shēn
深
。
。
dú
独
xiàng
向
bà
灞
líng
陵
dōng
东
běi
北
wàng
望
,
yī
一
fēng
封
shū
书
jì
寄
wàn
万
zhòng
重
xīn
心
。
。