长安月夜与友人话故山(一作旧山,一作故人)

唐代 赵嘏
宅边秋水浸苔矶,日日持竿去不归。杨柳风多潮未落, 蒹葭霜冷雁初飞。重嘶匹马吟红叶,却听疏钟忆翠微。 今夜秦城满楼月,故人相见一沾衣。
zhái biān qiū shuǐ jìn tái   chí gān 竿 guī yáng liǔ fēng duō cháo wèi luò  
jiān jiā shuāng lěng yàn chū fēi zhòng yín hóng   què tīng shū zhōng cuì wēi
jīn qín chéng mǎn lóu yuè   rén xiàng jiàn zhān