长安雪后

唐代 喻坦之
碧落云收尽,天涯雪霁时。草开当井地,树折带巢枝。 野渡滋寒麦,高泉涨禁池。遥分丹阙出,迥对上林宜。 宿片攀檐取,凝花就砌窥。气凌禽翅束,冻入马蹄危。 北想连沙漠,南思极海涯。冷光兼素彩,向暮朔风吹。
luò yún shōu jǐn   tiān xuě shí cǎo kāi dāng jǐng   shù zhé dài cháo zhī
hán mài   gāo quán zhǎng jìn chí yáo fēn dān quē chū   jiǒng duì shàng lín
宿 piàn pān yán   níng huā jiù kuī líng qín chì shù   dòng wēi
běi xiǎng lián shā   nán hǎi lěng guāng jiān cǎi   xiàng shuò fēng chuī