长安卧病

唐代 清江
身世足堪悲,空房卧病时。卷帘花雨滴,扫石竹阴移。 已觉生如梦,堪嗟寿不知。未能通法性,讵可免支离。
shēn shì kān bēi   kōng fáng bìng shí juàn lián huā   sǎo shí zhú yīn
jué shēng mèng   kān jiē shòu 寿 zhī wèi néng tōng xìng   miǎn zhī