长安晚秋

唐代 赵嘏
云物凄凉拂曙流,汉家宫阙动高秋。残星几点雁横塞, 长笛一声人倚楼。紫艳半开篱菊静,红衣落尽渚莲愁。 鲈鱼正美不归去,空戴南冠学楚囚。
yún liáng shǔ liú   hàn jiā gōng què dòng gāo qiū cán xīng diǎn yàn héng sāi  
cháng shēng rén lóu yàn bàn kāi jìng   hóng luò jǐn zhǔ lián chóu
zhèng měi guī   kōng dài nán guān xué chǔ qiú