长安寺

唐代 温庭筠
仁祠写露宫,长安佳气浓。烟树含葱蒨,金刹映zv茸。 绣户香焚象,珠网玉盘龙。宝题斜翡翠,天井倒芙蓉。 幡长回远吹,窗虚含晓风。游骑迷青锁,归鸟思华钟。 云栱承跗逦,羽葆背花重。所嗟莲社客,轻荡不相从。
rén xiě gōng   cháng ān jiā nóng yān shù hán cōng qiàn   jīn shā yìng   z   v zv rōng
xiù xiāng fén xiàng   zhū wǎng pán lóng bǎo xié fěi cuì   tiān jǐng dào róng
fān zhǎng huí yuǎn chuī   chuāng hán xiǎo fēng yóu qīng suǒ   guī niǎo huá zhōng
yún gǒng chéng   bǎo bèi huā zhòng suǒ jiē lián shè   qīng dàng xiāng cóng