长安书情投知己

唐代 李频
陕服因诗句,从容已半年。一从归阙下,罕得到门前。 每候朝轩出,常看列宿悬。重投期见奖,数首果蒙传。 转觉功宜倍,兼令住更坚。都忘春暂醉,少省夜曾眠。 烦暑灯谁读,孤云业自专。精华搜未竭,骚雅琢须全。 此事勤虽过,他谋拙莫先。槐街劳白日,桂路在青天。 取第殊无序,还乡可有缘。旅情长越鸟,秋思几秦蝉。 月色千楼满,砧声万井连。江山阻迢递,时节暗推迁。 道即穷通守,才应始末怜。书绅相戒语,藏箧赠行篇。 致主当齐圣,为郎本是仙。人心期际会,凤翼许迁延。 毕竟良图在,何妨逸性便。幽斋中寝觉,珍木正阴圆。 隐几闲瞻夜,临云兴渺然。五陵供丽景,六义动花笺。 倘与潜生翼,宁非助化权。免教垂素发,归种海隅田。
shǎn yīn shī   cóng róng bàn nián cóng guī què xià   hǎn dào mén qián
měi hòu cháo xuān chū   cháng kàn liè 宿 xuán zhòng tóu jiàn jiǎng   shù shǒu guǒ méng chuán
zhuǎn jué gōng bèi   jiān lìng zhù gèng jiān dōu wàng chūn zàn zuì   shǎo shěng céng mián
fán shǔ dēng shuí   yún zhuān jīng huá sōu wèi jié   sāo zhuó quán
shì qín suī guò   móu zhuō xiān huái jiē láo bái   guì zài qīng tiān
shū   huán xiāng yǒu yuán qíng zhǎng yuè niǎo   qiū qín chán
yuè qiān lóu mǎn   zhēn shēng wàn jǐng lián jiāng shān tiáo   shí jié àn tuī qiān
dào qióng tōng shǒu   cái yīng shǐ lián shū shēn xiāng jiè   cáng qiè zèng xíng piān
zhì zhǔ dāng shèng   wèi láng běn shì xiān rén xīn huì   fèng qiān yán
jìng liáng zài   fáng xìng biàn 便 yōu zhāi zhōng qǐn jué   zhēn zhèng yīn yuán
yìn xián zhān   lín yún xīng miǎo rán líng gōng jǐng   liù dòng huā jiān
tǎng qián shēng   níng fēi zhù huà quán miǎn jiào chuí   guī zhǒng hǎi tián