长安寿赵封君歌

明代 康海
客向华山去,过宿长安坊。明日复延伫,大醉使君堂。 使君之父松鹤翁,银髯雪鬓来从容。见我更取大斗出,一饮已倾三百钟。 匆匆数语见胸次,四座通看独神异。此翁本是天上人,世间图画空相似。 徂徕之松千尺长,终日纷纷云气翔。南极老人跨鹤至,其下可许寻常当。 翁言明日是初度,满庭宾客如烟雾。使君自喜春日长,天际谁知有仙婺。 灵药闪烁堆玉盘,持以赠翁翁自看。一粒便可八千岁,几度笑观沧海乾。 我执翁手为翁语,世上如翁几人许。生儿不忝杜与房,举手争看乔共梓。 群仙今日上翁堂,何以赠之云锦章。綵衣先见二千石,使翁姓字千载香。
xiàng huà shān   guò 宿 cháng ān fāng míng yán zhù   zuì shǐ jūn 使 táng    
shǐ 使 jūn zhī sōng wēng   yín rán xuě bìn lái cóng róng jiàn gèng dǒu chū   yǐn qīng sān bǎi zhōng    
cōng cōng shù jiàn xiōng   zuò tōng kàn shén wēng běn shì tiān shàng rén shì   jiān huà kōng xiāng    
lái zhī sōng qiān chǐ zhǎng   zhōng fēn fēn yún xiáng nán lǎo rén kuà zhì   xià xún cháng dāng    
wēng yán míng shì chū   mǎn tíng bīn yān shǐ jūn 使 chūn zhǎng tiān   shéi zhī yǒu xiān    
líng yào shǎn shuò duī pán   chí zèng wēng wēng kàn biàn 便 qiān suì   xiào guān cāng hǎi qián    
zhí wēng shǒu wèi wēng   shì shàng wēng rén shēng ér tiǎn fáng   shǒu zhēng kàn qiáo gòng    
qún xiān jīn shàng wēng táng   zèng zhī yún jǐn zhāng cǎi xiān jiàn èr qiān dàn shǐ   wēng 使 xìng qiān zǎi xiāng