长安即事三首

唐代 徐夤
抛掷清溪旧钓钩,长安寒暑再环周。便随莺羽三春化, 只说蝉声一度愁。扫雪自怜窗纸照,上天宁愧海槎流。 明时则待金门诏,肯羡班超万户侯。 无酒穷愁结自舒,饮河求满不求馀。身登霄汉平时第, 家得干戈定后书。富贵敢期苏季子,清贫方见马相如。 明时用即匡君去,不用何妨却钓鱼。 拖紫腰金不要论,便堪归隐白云村。更无名籍强金榜, 岂有花枝胜杏园。绮席促时皆国器,羽觥飞处尽王孙。 高眠亦是前贤事,争报春闱莫大恩。
pāo zhì qīng jiù diào gōu   cháng ān hán shǔ zài huán zhōu biàn 便 suí yīng sān chūn huà  
zhǐ shuō chán shēng chóu sǎo xuě lián chuāng zhǐ zhào   shàng tiān níng kuì hǎi chá liú
míng shí dài jīn mén zhào   kěn xiàn bān chāo wàn hòu
jiǔ qióng chóu jié shū   yǐn qiú mǎn qiú shēn dēng xiāo hàn píng shí  
jiā gān dìng hòu shū guì gǎn   qīng pín fāng jiàn xiàng
míng shí yòng kuāng jūn   yòng fáng què diào
tuō yāo jīn yào lùn   biàn 便 kān guī yǐn bái yún cūn gèng míng qiáng jīn bǎng  
yǒu huā zhī shèng xìng yuán shí jiē guó   gōng fēi chù jǐn wáng sūn
gāo mián shì qián xián shì   zhēng bào chūn wéi ēn