长安羁旅行

唐代 孟郊
十日一理发,每梳飞旅尘。三旬九过饮,每食唯旧贫。 万物皆及时,独余不觉春。失名谁肯访,得意争相亲。 直木有恬翼,静流无躁鳞。始知喧竞场,莫处君子身。 野策藤竹轻,山蔬薇蕨新。潜歌归去来,事外风景真。
shí   měi shū fēi chén sān xún jiǔ guò yǐn   měi shí wéi jiù pín
wàn jiē shí   jué chūn shī míng shuí kěn fǎng 访   zhēng xiāng qīn
zhí yǒu tián   jìng liú zào lín shǐ zhī xuān jìng chǎng   chù jūn zi shēn
téng zhú qīng   shān shū wēi jué xīn qián guī lái   shì wài fēng jǐng zhēn