长安春赠友人

唐代 吴商浩
繁华堪泣帝城春,粉堞青楼势碍云。花对玉钩帘外发, 歌飘尘土路边闻。几多远客魂空断,何处王孙酒自醺。 各有归程千万里,东风时节恨离群。
fán huá kān chéng chūn   fěn dié qīng lóu shì ài yún huā duì gōu lián wài  
piāo chén biān wén duō yuǎn hún kōng duàn   chǔ wáng sūn jiǔ xūn
yǒu guī chéng qiān wàn   dōng fēng shí jié hèn qún