蝉赋

两汉 曹植
唯夫蝉之清素兮,潜厥类乎太阴。在盛阳之仲夏兮,始游豫乎芳林。实澹泊而寡欲兮,独怡乐而长吟。声皦皦而弥厉兮,似贞士之介心。内含和而弗食兮,与众物而无求。栖高枝而仰首兮,漱朝露之清流。隐柔桑之稠叶兮,快啁号以遁暑。苦黄雀之作害兮,患螳螂之劲斧。冀飘翔而远托兮,毒蜘蛛之网罟。欲降身而卑窜兮,惧草虫之袭予。免众难而弗获兮,遥迁集乎宫宇。依名果之茂阴兮,托修干以静处。有翩翩之狡童兮,步容与于园圃。体离朱之聪视兮,姿才捷于狝猿。条罔叶而不挽兮,树无干而不缘。翳轻躯而奋进兮,跪侧足以自闲。恐余身之惊骇兮,精曾睨而目连。持柔竿之冉冉兮,运微粘而我缠。欲翻飞而逾滞兮,知性命之长捐。委厥体于膳夫。归炎炭而就燔。秋霜纷以宵下,晨风烈其过庭。气憯怛而薄躯,足攀木而失茎。吟嘶哑以沮败,状枯槁以丧
wéi chán zhī qīng   qián jué lèi tài yīn zài shèng yáng zhī zhòng xià   shǐ yóu fāng lín shí dàn ér guǎ   ér cháng yín shēng jiǎo jiǎo ér   shì zhēn shì zhī jiè xīn nèi hán ér shí   zhòng ér qiú gāo zhī ér yǎng shǒu   shù zhāo zhī qīng liú yǐn róu sāng zhī chóu   kuài zhāo hào dùn shǔ huáng què zhī zuò hài   huàn táng láng zhī jìn piāo xiáng ér yuǎn tuō   zhī zhū zhī wǎng jiàng shēn ér bēi cuàn   cǎo chóng zhī miǎn zhòng nán ér huò   yáo qiān gōng míng guǒ zhī mào yīn   tuō xiū gàn jìng chǔ yǒu piān piān zhī jiǎo tóng   róng yuán zhū zhī cōng shì   姿 cái jié xiǎn yuán tiáo wǎng ér wǎn   shù gān ér yuán qīng ér fèn jìn   guì xián kǒng shēn zhī jīng hài   jīng céng ér lián chí róu gān 竿 zhī rǎn rǎn   yùn wēi zhān ér chán fān fēi ér zhì   zhī xìng mìng zhī zhǎng juān wěi jué shàn guī yán tàn ér jiù fán qiū shuāng fēn xiāo xià   chén fēng liè guò tíng cǎn ér báo   pān ér shī jīng yín bài   zhuàng gǎo sàng

简析

  曹植的《蝉赋》即是其滥觞。文中首写蝉先天资质之美,次写黄雀、螳螂、蜘蛛、草虫对它的毒害,以至于蝉不得不逃离众难,末写蝉落于狡童之手,最终成了人们腹中之物的可悲结局。这种蝉的命运正是作者曹植生世的生动写照,从文中可以见到作者对于命运的深深不平和无限忧患。