蝉二首

唐代 子兰
独蝉初唱古槐枝,委曲悲凉断续迟。 雨后忽闻谁最苦,异乡孤馆忆家时。 衰柳蝉吟旁浊河,正当残日角声和。 寻常不足少愁思,此际闻时愁更多。
chán chū chàng huái zhī   wěi bēi liáng duàn chí
hòu wén shuí zuì   xiāng guǎn jiā shí
shuāi liǔ chán yín páng zhuó   zhèng dāng cán jiǎo shēng
xún cháng shǎo chóu   wén shí chóu gèng duō