蝉八韵

唐代 齐己
咽咽复啾啾,多来自早秋。园林凉正好,风雨思相收。 在处声无别,何人泪欲流。冷怜天露滴,伤共野禽游。 静息深依竹,惊移瞥过楼。分明晴渡口,凄切暮关头。 时节推应定,飞鸣即未休。年年闻尔苦,远忆所居幽。
jiū jiū   duō lái zǎo qiū yuán lín liáng zhèng hǎo   fēng xiāng shōu
zài chǔ shēng bié   rén lèi liú lěng lián tiān   shāng gòng qín yóu
jìng shēn zhú   jīng piē guò lóu fēn míng qíng kǒu   qiè guān tóu
shí jié tuī yīng dìng   fēi míng wèi xiū nián nián wén ěr   yuǎn suǒ yōu