唐代 罗邺
才入新秋百感生,就中蝉噪最堪惊。能催时节凋双鬓, 愁到江山听一声。不傍管弦拘醉态,偏依杨柳挠离情。 故园闻处犹惆怅,况是经年万里行。
cái xīn qiū bǎi gǎn shēng   jiù zhōng chán zào zuì kān jīng néng cuī shí jié diāo shuāng bìn  
chóu dào jiāng shān tīng shēng bàng guǎn xián zuì tài   piān yáng liǔ náo qíng
yuán wén chù yóu chóu chàng   kuàng shì jīng nián wàn xíng