唐代 张乔
先秋蝉一悲,长是客行时。曾感去年者,又鸣何处枝。 细听残韵在,回望旧声迟。断续谁家树,凉风送别离。
xiān qiū chán bēi   cháng shì xíng shí céng gǎn nián zhě   yòu míng chǔ zhī
tīng cán yùn zài   huí wàng jiù shēng chí duàn shuí jiā shù   liáng fēng sòng bié