清代 黄锡朋
山迥身逾洁,林幽思转深。风尘容一蜕,天地入孤吟。 郁郁故乡树,悠悠空谷音。炎曦见清节,何处觅同心。
shān jiǒng shēn jié   lín yōu zhuǎn shēn fēng chén róng tuì tiān   yín    
xiāng shù   yōu yōu kōng yīn yán jiàn qīng jié   chǔ tóng xīn