宋代 党怀英
槁壤阴潜罢转丸,飘飘便作饮风仙。幽丛何处拳枯蜕,别树还来续断弦。 小院日长清梦觉,空庭人静绿阴圆。无情物化谁能料,触拨羁怀一慨然。
gǎo rǎng yīn qián zhuǎn wán   piāo piāo biàn 便 zuò yǐn fēng xiān yōu cóng chǔ quán tuì   bié shù hái lái duàn xián
xiǎo yuàn cháng qīng mèng jué   kōng tíng rén jìng 绿 yīn yuán qíng huà shuí néng liào   chù huái 怀 kǎi rán