唐代 徐夤
寒鸣宁与众虫同,翼鬓緌冠岂道穷。壳蜕已从今日化, 声愁何似去年中。朝催篱菊花开露,暮促庭槐叶坠风。 从此最能惊赋客,计居何处转飞蓬。
hán míng níng zhòng chóng tóng   bìn ruí guān dào qióng tuì cóng jīn huà  
shēng chóu nián zhōng cháo cuī huā kāi   tíng huái zhuì fēng
cóng zuì néng jīng   chǔ zhuǎn fēi péng