茶荔谣

元代 熊禾
阳春播一气,着处成芳菲。 闽地本荒落,山川亦何奇。 赢刘始为郡,望秩暨武夷。 通仕良鲜少,贡入还稀微。 晚唐得常公,文化今有遗。 国初归职方,况复兵革稀, 圣化溥涵育,生生浩无涯。 昭陵锐图治,四夷息鞭笞。 峨峨四谏官,日晏犹彤墀。 君谟起南服,感知无不为。 芹曝犹欲献,茶贡讵非宜。 草木贵多识,荔谱何伤而。 岂意成滥觞,岁献妨耕犁。 当年东坡老,作诗叹荔枝。 诗语似成谶,采茶武夷溪。 民力固甚惫,卉木且具腓。 士人作是事,兴言痛心脾。 闽溪何澍湃,闽山何嵚{上山下欹}。 彼一草木秀,不惮勤航梯。 昌黎感二鸟,世道矧益漓。 我思全盛际,贤书连驲驰。 公卿项背望,仄席须谋惟。 十家九诗书,三年下芝泥。 宣靖名节著,炎绍勋业资。 乾淳道学称,人物世有之。 大雅日以丧,迂阔有旺歇, 回斡应何迟。百卉岁发荣, 英杰生无时。风气谅有开, 久矣斯的疲。武夷大隐山, 自有百世师。来哲倘可俟, 拳拳留此诗。
yáng chūn   zhuó chù chéng fāng fēi  
mǐn běn huāng luò   shān chuān  
yíng liú shǐ wèi jùn   wàng zhì  
tōng shì liáng xiān shǎo   gòng hái wēi  
wǎn táng cháng gōng   wén huà jīn yǒu  
guó chū guī zhí fāng   kuàng bīng  
shèng huà hán   shēng shēng hào  
zhāo líng ruì zhì   biān chī  
é é jiàn guān   yàn yóu tóng chí  
jūn nán   gǎn zhī wéi  
qín yóu xiàn   chá gòng fēi  
cǎo guì duō shí   shāng ér  
chéng làn shāng   suì xiàn fáng gēng  
dāng nián dōng lǎo   zuò shī tàn zhī  
shī shì chéng chèn   cǎi chá  
mín shén bèi   huì qiě féi  
shì rén zuò shì shì   xīng yán tòng xīn  
mǐn shù pài   mǐn shān qīn   { shàng shān xià   }  
cǎo xiù   dàn qín háng  
chāng gǎn èr niǎo   shì dào shěn  
quán shèng   xián shū lián chí  
gōng qīng xiàng bèi wàng   móu wéi  
shí jiā jiǔ shī shū   sān nián xià zhī  
xuān jìng míng jié zhù   yán shào xūn  
qián chún dào xué chēng   rén shì yǒu zhī  
sàng   kuò yǒu wàng xiē  
huí yīng chí bǎi huì suì róng    
yīng jié shēng shí fēng liàng yǒu kāi    
jiǔ de yǐn shān    
yǒu bǎi shì shī lái zhé tǎng    
quán quán liú shī