柴门

唐代 杜甫
孤舟登瀼西,回首望两崖。东城干旱天,其气如焚柴。 长影没窈窕,馀光散唅呀。大江蟠嵌根,归海成一家。 下冲割坤轴,竦壁攒镆铘。萧飒洒秋色,氛昏霾日车。 峡门自此始,最窄容浮查。禹功翊造化,疏凿就欹斜。 巨渠决太古,众水为长蛇。风烟渺吴蜀,舟楫通盐麻。 我今远游子,飘转混泥沙。万物附本性,约身不愿奢。 茅栋盖一床,清池有馀花。浊醪与脱粟,在眼无咨嗟。 山荒人民少,地僻日夕佳。贫病固其常,富贵任生涯。 老于干戈际,宅幸蓬荜遮。石乱上云气,杉清延月华。 赏妍又分外,理惬夫何夸。足了垂白年,敢居高士差。 书此豁平昔,回首犹暮霞。
zhōu dēng ráng 西   huí shǒu wàng liǎng dōng chéng gān hàn tiān   fén chái
zhǎng yǐng méi yǎo tiǎo   guāng sàn hán jiāng pán qiàn gēn   guī hǎi chéng jiā
xià chōng kūn zhóu   sǒng zǎn xiāo qiū   fēn hūn mái chē
xiá mén shǐ   zuì zhǎi róng zhā gōng zào huà   shū záo jiù xié
jué tài   zhòng shuǐ wèi cháng shé fēng yān miǎo shǔ   zhōu tōng yán
jīn yuǎn yóu   piāo zhuǎn hùn shā wàn běn xìng   yuē shēn yuàn shē
máo dòng gài chuáng   qīng chí yǒu huā zhuó láo tuō   zài yǎn jiē
shān huāng rén mín shǎo   jiā pín bìng cháng   guì rèn shēng
lǎo gān   zhái xìng péng zhē shí luàn shàng yún   shān qīng yán yuè huá
shǎng yán yòu fèn wài   qiè kuā le chuí bái nián   gǎn gāo shì chà
shū huō píng   huí shǒu yóu xiá