茶花二首 其一

宋代 苏辙
黄檗春芽大麦粗,倾山倒谷采无馀。久疑残蘖阳和尽,尚有幽花霰雪初。 耿耿清香崖菊淡,依依秀色岭梅如。经冬结子犹堪种,一亩荒园试为锄。
huáng chūn mài   qīng shān dào cǎi jiǔ cán niè yáng jǐn shàng   yǒu yōu huā xiàn xuě chū    
gěng gěng qīng xiāng dàn   xiù lǐng méi jīng dōng jié yóu kān zhǒng   huāng yuán shì wèi chú