茶花二首

宋代 苏辙
黄蘖春芽大麦粗,倾山倒谷采无余。 久疑残枿阳和尽,尚有幽花霰雪初。 耿耿清香崖菊淡,依依秀色岭梅如。 经冬结子犹堪种,一亩荒园试为锄。 细嚼花须味亦长,新芽一粟叶间藏。 稍经腊雪侵肌瘦,旋得春雷发地狂。 开落空山谁比数,烝烹来岁最先尝。 枝枯叶硬天真在,踏遍牛羊未改香。
huáng niè chūn mài   qīng shān dào cǎi  
jiǔ cán niè yáng jǐn   shàng yǒu yōu huā xiàn xuě chū  
gěng gěng qīng xiāng dàn   xiù lǐng méi  
jīng dōng jié yóu kān zhǒng   huāng yuán shì wèi chú  
jué huā wèi zhǎng   xīn jiān cáng  
shāo jīng xuě qīn shòu   xuán chūn léi kuáng  
kāi luò kōng shān shuí shù   zhēng pēng lái suì zuì xiān cháng  
zhī yìng tiān zhēn zài   biàn niú yáng wèi gǎi xiāng