曾主管专介取弃儿再次前韵

宋代 许及之
自别心耿耿,奈此秋月明。晨兴洗我耳,鹊鹊枝间鸣。 踵门得缄翰,中有恻怛情。眷彼水际儿,感公脱危坑。 传之邑父老,相语涕泗横。郑重烦取将,摩挲付老兵。 忌饱体未充,惯拊心无怔。应答已如响,炯炯双眸清。 试问父母谁,惝恍目屡瞠。微公父母恩,何以活此婴。 儿生未有知,阴报已不轻。公犹不自德,安得名许生。 二星妙宣指,悉数仆屡更。三接尚须臾,一路当生成。 况乃幕中画,实负当世名。
bié xīn gěng gěng   nài qiū yuè míng chén xīng ěr què   què zhī jiān míng    
zhǒng mén jiān hàn   zhōng yǒu qíng juàn shuǐ ér gǎn   gōng tuō wēi kēng    
chuán zhī lǎo   xiāng héng zhèng zhòng fán jiāng   lǎo bīng    
bǎo wèi chōng   guàn xīn zhēng yìng xiǎng jiǒng   jiǒng shuāng móu qīng    
shì wèn shuí   chǎng huǎng chēng wēi gōng ēn   huó yīng    
ér shēng wèi yǒu zhī   yīn bào qīng gōng yóu ān   míng shēng    
èr xīng miào xuān zhǐ   shǔ gèng sān jiē shàng   dāng shēng chéng    
kuàng nǎi zhōng huà   shí dāng shì míng