曾主管由宜春道中得遗弃小儿属予收养道间寄诗纪实次韵奉酬

宋代 许及之
日月被八极,覆盆自无明。阳春妪万物,孤翰有悲鸣。 所以圣明治,要烛幽隐情。一旱出料外,谁与填饥坑。 豪家亦何心,闭籴门忍横。指囷宽嗷嗷,凛若临大兵。 雨馀百忧洗,痛定犹忡怔。今代子曾子,赞画外台清。 高轩昨过我,绝尘不容瞠。归途出城闉,岸许闻啼婴。 下车非内交,一念千金轻。摩挲脱九死,感慨恩更生。 嗟予何为者,世故亦饱更。识君千万间,胸次久已成。 所饥非一儿,公乎勉功名。
yuè bèi   pén míng yáng chūn wàn   hàn yǒu bēi míng    
suǒ shèng míng zhì   yào zhú yōu yǐn qíng hàn chū liào wài shuí   tián kēng    
háo jiā xīn   mén rěn héng zhǐ qūn kuān áo áo lǐn   ruò lín bīng    
bǎi yōu   tòng dìng yóu chōng zhēng jīn dài zi zēng zàn   huà wài tái qīng    
gāo xuān zuó guò   jué chén róng chēng guī chū chéng yīn àn   wén yīng    
xià chē fēi nèi jiāo   niàn qiān jīn qīng tuō jiǔ gǎn   kǎi ēn gēng shēng    
jiē wéi zhě   shì bǎo gèng shí jūn qiān wàn jiān xiōng   jiǔ chéng    
suǒ fēi ér   gōng miǎn gōng míng