曾元伯以余七十用韵见庆复和之

宋代 吴芾
迂疏如我世间稀,自笑于时百不宜。 但欲平生无鬼责,岂期长命有天知。 七旬虽慰白司马,三黜空惭柳士师。 多谢君诗远相庆,一披顿解老人颐。
shū shì jiān   xiào shí bǎi  
dàn píng shēng guǐ   cháng mìng yǒu tiān zhī  
xún suī wèi bái   sān chù kōng cán liǔ shì shī  
duō xiè jūn shī yuǎn xiāng qìng   dùn jiě lǎo rén