曾希曾见示近作赋此赠之

宋代 张埴
孔门言志二三子,当初独取点而已。圣人非弃由与求,乐在春风咏沂水。 此意简短几千年,谁欤鼓瑟声其传。彼其人斯掉冷语,虽在南丰犹不然。 乾坤清气宁有已,一日苍山生浪翠。玉局仙人喜又悲,云妍月秀无停髓,瓣香在天老英灵。 为公少吐气,云来此山青。西山百年白樵户,邮筒剥剥溪扉午。 其发何从六一乡,彼美人兮时十五。更二十五又外堂,小美不识西江路。 何当刻日牢为期,青葱华裾短褐衣。颠倒底里入推激,蜜柱见跋更迟迟。 吟魄隔泉应破碎,本色终然是家世。明日采风闻九陛,身曳锦袍长到地,此时南丰大吐气。 吾将拟之三语曰,后苍山,无事莫与俗人言。
kǒng mén yán zhì èr sān   dāng chū diǎn ér shèng rén fēi yóu qiú   zài chūn fēng yǒng shuǐ    
jiǎn duǎn qiān nián   shuí shēng chuán rén diào lěng suī   zài nán fēng yóu rán    
qián kūn qīng níng yǒu   cāng shān shēng làng cuì xiān rén yòu bēi yún   yán yuè xiù tíng suǐ bàn   xiāng zài tiān lǎo yīng líng    
wèi gōng shǎo   yún lái shān qīng shān 西 bǎi nián bái qiáo yóu   tǒng bāo bāo fēi    
cóng liù xiāng   měi rén shí shí gèng èr shí yòu wài táng xiǎo   měi shí jiāng 西    
dāng láo wéi   qīng cōng huá duǎn diān dǎo tuī   zhù jiàn gèng chí chí    
yín quán yīng suì   běn zhōng rán shì jiā shì míng cǎi fēng wén jiǔ shēn   jǐn páo zhǎng dào   shí nán fēng    
jiāng zhī sān yuē   hòu cāng shān   shì rén yán