曾叔谦哀辞

宋代 杨万里
岁绍兴之壬午兮,余负丞于零陵。汩夫君之南征兮,临二松之寒厅。 闻跫然于逃虚兮,辞未接而情亲。分一日之光景兮,载鸱夷乎吾与行。 沛吾击其兰桡兮,乱湘江以扬舲。维余笮于愚溪兮,叩柳子之柴荆。 陟西山以茹芳兮,降钴鉧以漱泠。风吹衣以拂云兮,举手揽乎南斗之星。 君与我其俱醉兮,夜解手于丘亭。余未几而北归兮,君忽返乎铭旌。 曾合离之俛仰兮,奄古今乎死生。羌夫君之渊伟兮,允江山之载英。 蔚豫章之离奇兮,森楩梓其峥嵘。自拱把而培溉兮,俟百围乎千寻。 崒雪山与冰谷兮,凛霜影而雨声。细犹堪于薄栌兮,岂大者之不可杗。 仰神皋于太紫兮,矩厚载而规圜。清屹建章以亘明光兮,连蕙草与兰林。 诏班尔以骏奔兮,旁搜岩崖之欹倾。缔皇居及帝室兮,将涓休乎落吾成。 蹇栋干槁乾于空山兮,匠不获以督绳。纷后皇之揠材兮,壑何幽之不徵。 喟一撷而万捐兮,夫孰有遭而无营。君方舍斯世而去之兮,岂达欣而穷憎。 耿精爽之未泯兮,嗤彼啄腐而吞腥。裁斯文以寄哀兮,聊复写久要平生之情。
suì shào xīng zhī rén   chéng líng líng jūn zhī nán zhēng lín   èr sōng zhī hán tīng    
wén qióng rán táo   wèi jiē ér qíng qīn fēn zhī guāng jǐng zài   chī xíng    
pèi lán náo   luàn xiāng jiāng yáng líng wéi kòu   liǔ zi zhī chái jīng    
zhì 西 shān fāng   jiàng shù líng fēng chuī yún   shǒu lǎn nán dòu zhī xīng    
jūn zuì   jiě shǒu qiū tíng wèi ér běi guī jūn   fǎn míng jīng    
céng zhī yǎng   yǎn jīn shēng qiāng jūn zhī yuān wěi yǔn   jiāng shān zhī zài yīng    
wèi zhāng zhī   sēn pián zhēng róng gǒng ér péi gài   bǎi wéi qiān xún    
xuě shān bīng   lǐn shuāng yǐng ér shēng yóu kān báo   zhě zhī máng    
yǎng shén gāo tài   hòu zǎi ér guī yuán qīng jiàn zhāng gèn míng guāng lián   huì cǎo lán lín    
zhào bān ěr jùn bēn   páng sōu yán zhī qīng huáng shì jiāng   juān xiū luò chéng    
jiǎn dòng gàn gǎo qián kōng shān   jiàng huò shéng fēn hòu huáng zhī cái   yōu zhī zhēng    
kuì xié ér wàn juān   shú yǒu zāo ér yíng jūn fāng shě shì ér zhī   xīn ér qióng zēng    
gěng jīng shuǎng zhī wèi mǐn   chī zhuó ér tūn xīng cái wén āi liáo   xiě jiǔ yào píng shēng zhī qíng