曾东游以诗寄之

唐代 皇甫冉
出郭离言多,回车始知远。寂然层城暮,更念前山转。 总辔越成皋,浮舟背梁苑。朝朝劳延首,往往若在眼。 落日孤云还,边愁迷楚关。如何溆花发,复对游子颜。 古寺杉栝里,连樯洲渚间。烟生海西岸,云见吴南山。 惊风扫芦荻,翻浪连天白。正是扬帆时,偏逢江上客。 由来许佳句,况乃惬所适。嵯峨天姥峰,翠色春更碧。 气凄湖上雨,月净剡中夕。钓艇或相逢,江蓠又堪摘。 迢迢始宁墅,芜没谢公宅。朱槿列摧墉,苍苔遍幽石。 顾予任疏懒,期尔振羽翮。沧洲未可行,须售金门策。
chū guō yán duō   huí chē shǐ zhī yuǎn rán céng chéng   gèng niàn qián shān zhuǎn
zǒng pèi yuè chéng gāo   zhōu bèi liáng yuàn zhāo zhāo láo yán shǒu   wǎng wǎng ruò zài yǎn
luò yún hái   biān chóu chǔ guān huā   duì yóu yán
shān guā   lián qiáng zhōu zhǔ jiān yān shēng hǎi 西 àn   yún jiàn nán shān
jīng fēng sǎo   fān làng lián tiān bái zhèng shì yáng fān shí   piān féng jiāng shàng
yóu lái jiā   kuàng nǎi qiè suǒ shì cuó é tiān fēng   cuì chūn gèng
shàng   yuè jìng shàn zhōng diào tǐng huò xiāng féng   jiāng yòu kān zhāi
tiáo tiáo shǐ níng shù   méi xiè gōng zhái zhū jǐn 槿 liè cuī yōng   cāng tái biàn yōu shí
rèn shū lǎn   ěr zhèn cāng zhōu wèi xíng   shòu jīn mén