侧犯 天平山题壁

清代 郑文焯
乱峰倒立。蹋空直与云呼吸。奇极。看列坐愁鬟许平揖。 尘飞不到处,人影和天碧。幽觅。正木落,千岩数声篴。 层巅石径,空照苍黄壁。寻坏藓、旧诗痕,烟外翠如泣。 满袖松风,画秋无迹。绿尽吴根,付谁收拾。
luàn fēng dào kōng zhí yún kàn liè zuò chóu huán píng        
chén fēi dào chù   rén yǐng tiān yōu zhèng luò qiān yán   shù shēng      
céng diān shí jìng   kōng zhào cāng huáng xún huài xiǎn jiù shī hén yān wài   cuì      
mǎn xiù sōng fēng   huà qiū jǐn 绿 gēn   shuí shōu shí