侧犯·素秋渐爽

宋代 谭宣子
素秋渐爽,倚香曲枕情依旧。怀袖。浸数尺湘漪、簟纹皱。悲欢尽梦里,玉骨从消瘦。空又。思太液芙蓉未央柳。翔凤何在,乐府传孤奏。人病酒。有鸳鸯双字倩谁绣。拜月西楼,几声滴漏。应恐纨洁,已疏郎手。
qiū jiàn shuǎng   xiāng zhěn qíng jiù huái 怀 xiù jìn shù chǐ xiāng diàn wén zhòu bēi huān jǐn mèng   cóng xiāo shòu kōng yòu tài róng wèi yāng liǔ xiáng fèng zài   yuè chuán zòu rén bìng jiǔ yǒu yuān yāng shuāng qiàn shuí xiù bài yuè 西 lóu   shēng lòu yīng kǒng wán jié   shū láng shǒu