侧犯

宋代 袁去华
篆销余馥,烛堆残蜡房栊晓。寒峭。看杏脸羞红、尚娇小。游蜂静院落,绿水摇池沼。闲绕。翠树底、支颐听啼鸟。 愁风怕雨,弹指春光了。音信杳。最堪恨、归雁过多少。困倚孤眠,昼长人悄。睡起依然,半窗残照。
zhuàn xiāo   zhú duī cán fáng lóng xiǎo hán qiào kàn xìng liǎn xiū hóng shàng jiāo xiǎo yóu fēng jìng yuàn luò   绿 shuǐ yáo chí zhǎo xián rào cuì shù zhī tīng niǎo
chóu fēng   tán zhǐ chūn guāng le yīn xìn yǎo zuì kān hèn guī yàn guò duō shǎo kùn mián   zhòu cháng rén qiāo shuì rán   bàn chuāng cán zhào