曹子念南归
曹甥跌宕甘沈沦,两脚偶踏长安尘。不知茗酪定谁好,共讶菰芦无此人。
燕歌回风白日暮,吴趋谑浪清霜春。祗园松竹好料理,顾我终岂岩廊身。
cáo
曹
shēng
甥
diē
跌
dàng
宕
gān
甘
shěn
沈
lún
沦
,
liǎng
两
jiǎo
脚
ǒu
偶
tà
踏
cháng
长
ān
安
chén
尘
bù
。
zhī
不
míng
知
lào
茗
dìng
酪
shuí
定
hǎo
谁
gòng
好
,
yà
共
gū
讶
lú
菰
wú
芦
cǐ
无
rén
此
人
。
yān
燕
gē
歌
huí
回
fēng
风
bái
白
rì
日
mù
暮
,
wú
吴
qū
趋
xuè
谑
làng
浪
qīng
清
shuāng
霜
chūn
春
zhī
。
yuán
祗
sōng
园
zhú
松
hǎo
竹
liào
好
lǐ
料
gù
理
,
wǒ
顾
zhōng
我
qǐ
终
yán
岂
láng
岩
shēn
廊
身
。