曹溪观荡水石还遇沧师邀酌

明代 吴旦
山路少蹊径,行吟随所之。偶然閒坐处,便是会心时。 石坠分泉口,云过桂树枝。野僧邀共酌,不觉忘还期。
shān shǎo jìng   xíng yín suí suǒ zhī ǒu rán xián zuò chù biàn   shì 便 huì xīn shí    
shí zhuì fēn quán kǒu   yún guò guì shù zhī sēng yāo gòng zhuó   jué wàng hái