草堂

宋代 陆游
幸有湖边旧草堂,敢烦地主筑林塘。 漉残醅瓮葛巾湿,插遍野梅纱帽香。 风紧春寒那可敌,身闲书漏不胜长。 浩歌陌上君无怪,世谱推原自楚狂。
xìng yǒu biān jiù cǎo táng   gǎn fán zhǔ zhù lín táng  
cán pēi wèng jīn shī 湿   chā biàn méi shā mào xiāng  
fēng jǐn chūn hán   shēn xián shū lòu shèng zhǎng  
hào shàng jūn guài   shì tuī yuán chǔ kuáng