草堂

宋代 吴龙翰
苍烟落日草堂深,浅浅寒侵白玉簪。 等客不来童睡去,自摇修竹和新吟。
cāng yān luò cǎo táng shēn   jiān jiān hán qīn bái zān  
děng lái tóng shuì   yáo xiū zhú xīn yín