草书歌赠蓝公漪

清代 屈大均
公漪爱我草书好,画成即遣作今草。角扇屏风总不辞,龙蛇飞动为君扫。 古来草圣称张芝,神变无方吾所师。点画精微尽天纵,岂惟劲骨兼丰肌。 二王笔精复墨妙,思极天人无不肖。率意超旷我亦工,研精体势未知要。 汉人遗法久无传,用笔从来贵极圆。怀素颇得草三昧,夏云随风任盘旋。 米芾神锋每太峻,大黄远射力愁尽。张旭颠草虽自然,亦伤雄壮终非晋。 我今学草常苦迟,未能变化犹矜持。裙滑无多羊氏练,水清安得伯英池。 伯喈作书必纨素,欲购千端与毫兔。仲将如漆墨盈箱,左伯光妍纸无数。 为君乱作一笔书,心手窈冥随所如。蛟龙拿攫恣夭矫,骤雨飘风教有馀。 秾纤折衷更精熟,每日淋漓须百幅。君之散隶亦入神,以之相易须神速。 君有尊人草篆精,凡夫赵氏同飞名。故君法书具清识,感激知己深余情。 笔力会当友造化,安得闭门日多暇。右军筋骨亦精心,与君八分早相亚。
gōng ài cǎo shū hǎo   huà chéng qiǎn zuò jīn cǎo jiǎo shàn píng fēng zǒng   lóng shé fēi dòng wèi jūn sǎo
lái cǎo shèng chēng zhāng zhī   shén biàn fāng suǒ shī diǎn huà jīng wēi jǐn tiān zòng   wéi jìn jiān fēng
èr wáng jīng miào   tiān rén xiào shuài chāo kuàng gōng   yán jīng shì wèi zhī yào
hàn rén jiǔ chuán   yòng cóng lái guì yuán huái 怀 cǎo sān mèi   xià yún suí fēng rèn pán xuán
shén fēng měi tài jùn   dài huáng yuǎn shè chóu jǐn zhāng diān cǎo suī rán   shāng xióng zhuàng zhōng fēi jìn
jīn xué cǎo cháng chí   wèi néng biàn huà yóu jīn chí qún huá duō yáng shì liàn   shuǐ qīng ān yīng chí
jiē zuò shū wán   gòu qiān duān háo zhòng jiāng yíng xiāng   zuǒ guāng yán zhǐ shù
wèi jūn luàn zuò shū   xīn shǒu yǎo míng suí suǒ jiāo lóng jué yāo jiǎo   zhòu piāo fēng jiào yǒu
nóng xiān shé zhōng gèng jīng shú   měi lín bǎi jūn zhī sàn shén   zhī xiāng shén
jūn yǒu zūn rén cǎo zhuàn jīng   fán zhào shì tóng fēi míng jūn shū qīng shí   gǎn zhī shēn qíng
huì dāng yǒu zào huà   ān mén duō xiá yòu jūn jīn jīng xīn   jūn fēn zǎo xiāng