草书歌

宋代 陆游
倾家酿酒三千石,闲愁万斛酒不敌。 今朝醉眼烂岩电,提笔四顾天地窄。 忽然挥扫不自知,风云入怀天借力。 神龙战野昏雾腥,奇鬼摧山太阴黑。 此时驱尽胸中愁,槌床大叫狂堕帻。 吴牋蜀素不快人,付与高堂三丈壁。
qīng jiā niàng jiǔ sān qiān dàn   xián chóu wàn jiǔ  
jīn zhāo zuì yǎn làn yán diàn   tiān zhǎi  
rán huī sǎo zhī   fēng yún huái 怀 tiān jiè  
shén lóng zhàn hūn xīng   guǐ cuī shān tài yīn hēi  
shí jǐn xiōng zhōng chóu   chuí chuáng jiào kuáng duò  
jiān shǔ kuài rén   gāo táng sān zhàng