草书歌

清代 铁保
苍颉不识篆,虫鸟开天荒。史籀不识楷,古法遗钟王。 圣人作书祖造物,天地不得留微茫。草书有名理,盛自汉与唐。 杜度埒崔瑗,狂素阶颠张。心法授受纵奇变,牢笼百态惊愚盲。 譬如彼苍铸万类,物具一体无相妨。飞潜动植各有势,短长肥瘦谁能量。 又如将军坐帷幄,运筹百万网在纲。韩信兵多多益善,指挥方位争趋跄。 方其执笔时,意静神飞扬。洪炉火激迸列缺,晶盘冰滑流珠芒。 苍鹰盘云缩爪甲,奇石攫壁春硠硠。阴阳姤接作向背,子母孕化交纵横。 枯槎百围卧瀚海,女萝千丈萦扶桑。忽然墨冷笔华涩,陡接渤澥波澜狂。 书成不快意,大叫周回廊。举头天尺五,云物相低昂。 欲碾太山为研石,欲抉东海为墨庄。凌铄大块写生态,睥睨云汉摹天章。 二十八宿走且僵,帝女大笑挥霞觞。丈夫师古但师意,安能描头画脚忍与朽骨争媸嫱。 我歌草书歌未央,飘风骤雨来虚堂。依稀不晓神灵意,莫向蛟龙攫处藏。
cāng jié shí zhuàn   chóng niǎo kāi tiān huāng shǐ zhòu shí kǎi   zhōng wáng    
shèng rén zuò shū zào   tiān liú wēi máng cǎo shū yǒu míng shèng   hàn táng    
liè cuī yuàn   kuáng jiē diān zhāng xīn shòu shòu zòng biàn láo   lóng bǎi tài jīng máng    
cāng zhù wàn lèi   xiāng fáng fēi qián dòng zhí yǒu shì duǎn   cháng féi shòu shuí néng liàng    
yòu jiāng jūn zuò wéi   yùn chóu bǎi wàn wǎng zài gāng hán xìn bīng duō duō shàn zhǐ   huī fāng wèi zhēng qiàng    
fāng zhí shí   jìng shén fēi yáng hóng huǒ bèng liè quē jīng   pán bīng huá liú zhū máng    
cāng yīng pán yún suō zhǎo jiǎ   shí jué chūn láng láng yīn yáng gòu jiē zuò xiàng bèi   yùn huà jiāo zòng héng    
chá bǎi wéi hàn hǎi   luó qiān zhàng yíng sāng rán lěng huá dǒu   jiē xiè lán kuáng    
shū chéng kuài   jiào zhōu huí láng tóu tiān chǐ yún   xiāng áng    
niǎn tài shān wèi yán shí   jué dōng hǎi wèi zhuāng líng shuò kuài xiě shēng tài   yún hàn tiān zhāng    
èr shí xiù 宿 zǒu qiě jiāng   xiào huī xiá shāng zhàng shī dàn shī ān   néng miáo tóu huà jiǎo rěn xiǔ zhēng chī qiáng    
cǎo shū wèi yāng   piāo fēng zhòu lái táng xiǎo shén líng   xiàng jiāo lóng jué chù cáng