曹使君置酒石桥山用肉字韵作诗见招不果往复

宋代 毛滂
玻璃瓶中新压玉,趋脍腥唇脯麟肉。 紫丝步障破烟霏,饴鼎灼炊千蜡烛。 山英饩公却薄相,木兰坠露和秋菊。 此公骨秀气欲仙,石室名深三十六。 端知仁祖有胜致,岂比彦伦徙隽俗。 速成收熊轼屏旌牙,细步云梯上岩腹。 局畔虽无斧柯烂,林间恐有蟠桃熟。 素书自愧无因缘,蕙路难陪踏芬郁。 南山食蕨得我专,东山携妓唯公独。 他年丘壑定参差,小留莫遣归心簇。 相对行厨洗玉盘,松花自煮颜家粥。
píng zhōng xīn   kuài xīng chún lín ròu
zhàng yān fēi   dǐng zhuó chuī qiān zhú
shān yīng gōng què báo xiāng   lán zhuì qiū
gōng xiù qi xiān   shí shì míng shēn sān shí liù
duān zhī rén yǒu shèng zhì   yàn lún jùn
chéng shōu xióng shì píng jīng   yún shàng yán
pàn suī làn   lín jiān kǒng yǒu pán táo shú
shū kuì yīn yuán   huì nán péi fēn
nán shān shí jué zhuān   dōng shān xié wéi gōng
nián qiū dìng cēn   xiǎo liú qiǎn guī xīn
xiāng duì xíng chú pán   sōng huā zhǔ yán jiā zhōu