曹使君舍夜饮归步月出城色山色如画作诗一首

宋代 毛滂
西曹满百第相闻,东阁招延气自春。 鸡肋天教辞怒臂,牛心公与慰谗唇。 酒红欲去风吹颊,山碧来迎月满身。 步入柏阴清夜急,敲门惟有鹤应人。
西 cáo mǎn bǎi xiāng wén   dōng zhāo yán chūn
tiān jiào   niú xīn gōng wèi chán chún
jiǔ hóng fēng chuī jiá   shān lái yíng yuè mǎn shēn
bǎi yīn qīng   qiāo mén wéi yǒu yìng rén