曹山寺

宋代 孙觌
石栈梯空一线横,路穷台殿两峥嵘。日光澹澹鸟飞没,云气茫茫龙随行。 道人西归馀只履,结茅宴坐千岩底。草根沥沥暗泉鸣,树外腾腾青瘴起。 翠竹掩冉苍云屯,老藤蔽亏白昼昏。天低尺五雷雨上,身强丈六祖佛尊。 我老栖栖厌行旅,逢人欲问前三语。不见高僧锡杖飞,山下空留千斛乳。
shí zhàn kōng xiàn 线 héng   qióng tái diàn 殿 liǎng zhēng róng guāng dàn dàn niǎo fēi méi   yún máng máng lóng suí xíng
dào rén 西 guī zhī   jié máo yàn zuò qiān yán cǎo gēn àn quán míng   shù wài téng téng qīng zhàng
cuì zhú yǎn rǎn cāng yún tún   lǎo téng kuī bái zhòu hūn tiān chǐ léi shàng   shēn qiáng zhàng liù zūn
lǎo yàn xíng   féng rén wèn qián sān jiàn gāo sēng zhàng fēi   shān xià kōng liú qiān