草木

唐代 徐夤
草木无情亦可嗟,重开明镜照无涯。菊英空折罗含宅, 榆荚不生原宪家。天命岂凭医药石,世途还要辟虫沙。 仙翁乞取金盘露,洗却苍苍两鬓华。
cǎo qíng jiē   chóng kāi míng jìng zhào yīng kōng shé luó hán zhái  
jiá shēng yuán xiàn jiā tiān mìng píng yào shí   shì hái yào chóng shā
xiān wēng jīn pán   què cāng cāng liǎng bìn huá