草屦次韵

清代 敦敏
散步偏宜野服轻,相怜赤足倍多情。香山漫自飞云去,东郭还疑踏雪行。 碧草软承春有迹,瘦筇閒趁缓无声。莫言朱户三千贵,歌啸年来问阮生。
sàn piān qīng   xiāng lián chì bèi duō qíng xiāng shān màn fēi yún   dōng guō hái xuě xíng
cǎo ruǎn chéng chūn yǒu   shòu qióng xián chèn huǎn shēng yán zhū sān qiān guì   xiào nián lái wèn ruǎn shēng