曹将军

宋代 安如山
将军精悍姿,齿齿碎铁石。 在昔童稚中,但闻饱经术。 纵横骋柔翰,丹雘间金碧。 有司塞明诏,敝邑屈词伯。 芹香春水生,冠玉侍重席。 脱略章句陋,搜抉穷理窟。 未及文化成,其如王土窄。 丈夫报主原,岂必蒙清秩。 苍然请去位,满面秋栗烈。 纠合熊虎群,旌旆扬广陌。 正当摩厉閒,一鼓拔勍敌, 屯兵沔水源,千里斧截截。 浩荡排烟旻,西极安屼嵲。 奈何国无人,腐儒秉旄钺。 赏予入私门,金汤授盗贼。 公时奋臂争,反遭献玉刖。 三军视马首,痛哭下天壁。 功成坐龃龉,愤怒须插戟。 中宵拔剑起,肃肃整劲翮。 吐气风云生,搴旗陷坚列。 贯穿死生地,蹀血天地黑。 势虽众寡悬,形未雌雄决。 路穷断首尾,众尽乃手格。 岂知龙虎逝,黯淡山川色。 百万尚震惊,呜呼死诸葛。 长城但自坏,千里痛稠结。 肉食无远谋,野史有直笔。 酒酣歌节士,皛皛霜日白。
jiāng jūn jīng hàn 姿   chǐ 齿 chǐ 齿 suì tiě shí  
zài tóng zhì zhōng   dàn wén bǎo jīng shù  
zòng héng chěng róu hàn   dān jiān jīn  
yǒu sāi míng zhào    
qín xiāng chūn shuǐ shēng   guān shì chóng  
tuō lüè zhāng lòu   sōu jué qióng  
wèi wén huà chéng   wáng zhǎi  
zhàng bào zhǔ yuán   méng qīng zhì  
cāng rán qǐng wèi   mǎn miàn qiū liè  
jiū xióng qún   jīng pèi yáng guǎng 广  
zhèng dāng xián   qíng  
tún bīng miǎn shuǐ yuán   qiān jié jié  
hào dàng pái yān mín   西 ān niè  
nài guó rén   bǐng máo yuè  
shǎng mén   jīn tāng shòu dào zéi  
gōng shí fèn zhēng   fǎn zāo xiàn yuè  
sān jūn shì shǒu   tòng xià tiān  
gōng chéng zuò   fèn chā  
zhōng xiāo jiàn   zhěng jìn  
fēng yún shēng   qiān xiàn jiān liè  
guàn chuān 穿 shēng   dié xuè tiān hēi  
shì suī zhòng guǎ xuán   xíng wèi xióng jué  
qióng duàn shǒu wěi   zhòng jǐn nǎi shǒu  
zhī lóng shì   àn dàn shān chuān  
bǎi wàn shàng zhèn jīng   zhū  
cháng chéng dàn huài   qiān tòng chóu jié  
ròu shí yuǎn móu   shǐ yǒu zhí  
jiǔ hān jié shì   jiǎo jiǎo shuāng bái