草阁

唐代 杜甫
草阁临无地,柴扉永不关。鱼龙回夜水,星月动秋山。 久露清初湿,高云薄未还。泛舟惭小妇,飘泊损红颜。
cǎo lín   chái fēi yǒng guān lóng huí shuǐ   xīng yuè dòng qiū shān
jiǔ qīng chū shī 湿   gāo yún báo wèi hái fàn zhōu cán xiǎo   piāo sǔn hóng yán