草端无华滋

宋代 王安石
草端无华滋,阴气已盘固。 暄妍却如春,岁晚曾不寤。 一裘可以暖,贫士终难豫。 忽忽远枝空,寒虫欲坏户。
cǎo duān huá   yīn pán
xuān yán què chūn   suì wǎn céng
qiú nuǎn   pín shì zhōng nán
yuǎn zhī kōng   hán chóng huài