草地寒甚毡帐中读杜诗

宋代 汪元量
少年读杜诗,颇厌其枯槁。斯时熟读之,始知句句好。 书生挟蠹鱼,流行万里道。朱颜日以衰,玄发日已老。 耿耿不圆卿,宁方自为皂。举目无寸亲,忧伤入怀抱。 炎天冷如冰,碛地不生草。我马跑沙石,我饥面苍昊。 人马不相离,冻死俱未保。何当回白日,阴云尽一扫。
shào nián shī   yàn gǎo shí shú zhī shǐ   zhī hǎo    
shū shēng xié   liú xíng wàn dào zhū yán shuāi xuán   lǎo    
gěng gěng yuán qīng   níng fāng wèi zào cùn qīn yōu   shāng huái bào 怀    
yán tiān lěng bīng   shēng cǎo pǎo shā shí   miàn cāng hào    
rén xiāng   dòng wèi bǎo dāng huí bái yīn   yún jǐn sǎo