曹成王碑附诗

唐代 韩愈
太支十三,曹于弟季。或亡或微,曹始就事。曹之祖王,畏塞绝迁。 零王黎公,不闻仅存。子父易封,三王守名。延延百载,以有成王。 成王之作,一自其躬。文被明章,武荐畯功。苏枯弱彊,龈其奸猖。 以报于宗,以昭于王。王亦有子,处王之所,唯旧之视,蹶蹶陛陛。 实取实似,刻诗其碑,为示无止。
tài zhī shí sān   cáo huò wáng huò wēi   cáo shǐ jiù shì cáo zhī wáng   wèi sāi jué qiān
líng wáng gōng   wén jǐn cún fēng   sān wáng shǒu míng yán yán bǎi zǎi   yǒu chéng wáng
chéng wáng zhī zuò   gōng wén bèi míng zhāng   jiàn jùn gōng ruò jiàng   kěn jiān chāng
bào zōng   zhāo wáng wáng yǒu zi   chù wáng zhī suǒ   wéi jiù zhī shì   juě juě
shí shí shì   shī bēi   wèi shì zhǐ